- ngoctramtp
- Posts
- Một đứa trẻ tức giận
Một đứa trẻ tức giận
Chẳng phải sẽ dễ dàng hơn rất nhiều cho cả bạn và người hướng dẫn khi bạn chỉ cần đi theo và nghe lời họ hay sao. Con đường đi sẽ mất ít thời gian cho những sự cò kè mặc cả và la lối hơn, phải không?
Sự thay đổi con người không thấy được, họ gọi đó là sự ổn định.
Tương lai không biết trước, chúng ta lại muốn tất cả xoay quanh điều chúng ta muốn.
Chúng ta sống như thể mỗi ngày trôi qua đều giống nhau, mang theo sự cố chấp và phán xét của chúng ta.
Chúng ta có đôi mắt, nhưng lại chẳng thấy được sự thay đổi mà chỉ có thể cảm nhận.
Kiểm soát là năng lượng phòng vệ từ mong muốn không để bản thân bị tổn thương thêm một lần nữa
Sự tức giận là bản năng phòng vệ rất cao trong việc cái tôi bảo vệ nó khỏi tổn thương trong quá khứ, tương tự hoặc gần giống. Để tránh quá tải bộ nhớ, chúng ta chỉ lưu lại một vài đặc điểm nhận dạng của tình huống mà không phải toàn bộ tình huống đó. Vậy nên, khi chúng ta cảm thấy có một tình huống "giông giống", là đủ để sự tức giận lên ngôi.
Tức giận vì:
Tại sao bản thân lại để chính mình rơi vào vòng xoáy đau khổ này hết lần này đến lần khác?
Tại sao Thượng Đế lại đày đoạ mình như vậy?
Người kia là người mình vô cùng tin tưởng. Mình thật ngu ngốc khi đặt niềm tin vào họ.
Chúng ta đưa ra các vế suy nghĩ khẳng định dựa trên giả định rằng hai tình huống hoàn toàn giống nhau. Giả định này chỉ có thể xảy ra khi chúng ta suy nghĩ một chiều rằng chúng ta, người đó, sự kiện đó, thời gian đó đều trùng khớp. Nhưng khi nhìn kĩ, mọi thứ đều đã khác, kể cả chính chúng ta cũng sáng nắng chiều mưa trong cảm xúc. Vậy thì tại sao lại giả định hai tình huống giống hệt nhau?! Đây là tư duy ép buộc nhằm kiểm soát tốt hơn của cái tôi yếu đuối.
Chúng ta vẫn luôn kết nối với Thượng Đế, chỉ là cách trò chuyện của Ngài khác với cách chúng ta mong muốn
Thượng Đế luôn quan sát và để tâm đến những đứa con của Ngài. Nhưng cách Ngài thể hiện quyền năng của mình không phải theo cách chúng ta mong muốn.
Chúng ta mong muốn Ngài phải nói chính xác theo những nội dung chúng ta mong muốn. Chúng ta mong muốn Ngài phải đưa ra đúng những viễn cảnh mà chúng ta ấn định. Chúng ta mong muốn Ngài phải đưa ra đúng những điều ước như chúng ta ghi trong sổ nhật ký.
Nếu Ngài, hoặc Nguồn không đưa ra như đúng ý chúng ta. Thì chúng ta giận dỗi, trách móc và cho rằng Thượng Đế bỏ rơi chúng ta.
Thường thường, chúng ta mong ước một sự bình yên. Cái giá phải trả là việc nói ra nguyện vọng của mình với người thân và tôn trọng sự phản đối của họ. Thượng Đế đưa cho chúng ta những tình huống để chúng ta có thể nói ra điều đó. Nhưng chúng ta lại chùn chân và từ chối cơ hội nói ra mong ước thầm kín.
Vậy là chúng ta trách móc Ngài vì đã không công bằng.
Khi bạn không rõ mình đang cảm thấy như thế nào và mình đang đi về đâu
Trạng thái nửa rõ ràng nửa mông lung cũng làm chúng ta tức giận. Chúng ta muốn một bản kế hoạch rõ ràng và chi tiết về những điều sẽ xảy ra. Chúng ta tức điên lên nếu một ai đó làm phiền khi chúng ta đang lên kế hoạch. Nhưng nếu người mà làm phiền chúng ta lại là chính phiên bản của chúng ta trong tương lai thì sao.
Có lẽ ai đó cũng đã có một trải nghiệm về việc được dẫn dắt đến đúng đích đến, nhưng con đường lại "không như ý". Đó không phải con đường mà chúng ta đã vạch ra từ đầu. Chúng ta không thích con đường này. Dù cho kết quả được như ý. Chúng ta la toáng lên như một đứa trẻ nổi cơn hạch hoạch nếu lỡ may cha mẹ chúng không yêu chiều một yêu cầu cụ thể.
Một cách đơn giản, bạn không thể có được lợi ích mà bạn mong muốn bằng trải nghiệm của riêng bạn. Vì bạn chưa có kiến thức về lợi ích và làm sao có được nó. Vậy nên tốt hơn hết là giao phó vào tay người biết và để họ mặc sức hướng dẫn bạn.
Chẳng phải sẽ dễ dàng hơn rất nhiều cho cả bạn và người hướng dẫn khi bạn chỉ cần đi theo và nghe lời họ hay sao. Con đường đi sẽ mất ít thời gian cho những sự cò kè mặc cả và la lối hơn, phải không?
Nhưng chẳng phải sâu thẳm trong bạn lại thích sự vất vả, khổ sở và đôi khi là những mâu thuẫn mà chính bạn tạo ra khiến bạn bị mê hoặc.
Sự tức giận này đơn thuần chỉ là bạn chẳng thể chịu đựng được khi cuộc sống bình yên không một khó khăn.
Hẹn gặp lại bạn ở tuần sau.
Cảm ơn bạn vì thời gian đọc bài tuần này.
Reply